Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2009

Kính phiên dịch


Hãng NEC vừa phát triển một loại kính đặc biệt giúp hai người dùng ngôn ngữ khác nhau vẫn có thể trò chuyện với nhau tự nhiên và hiểu nhau dễ dàng.




Khi đeo kính này vào và nói chuyện với người nước ngoài, bộ phận ghi âm của kính sẽ thu lại giọng nói của họ và dịch sang tiếng mẹ đẻ, rồi lại hiển thị song song hai ngôn ngữ lên mặt kính của người đeo kính.


Kính đeo gồm có microphone để thu âm giọng nói và máy chiếu ngôn ngữ lên màn hình kính để người đeo xem được các ngôn ngữ. Ngoài ra còn có một máy tính nhỏ có thể gắn ở thắt lưng để xử lý ngôn ngữ thu được. Máy tính này kết nối với kính bằng một sợi dây ở gọng kính.



Vấn đề được quan tâm nhất là sự chuyển ngữ chính xác của bộ xử lý tích hợp trong kính. Nếu nguồn dữ liệu các ngôn ngữ đầy đủ và quá trình chuyển ngữ chính xác, loại kính này có thể được sử dụng trong phạm vi rất lớn: các hội thảo quốc tế, những giao tiếp quốc tế trong kinh doanh... NEC dự định sản xuất loại kính này vào năm 2010.


(Nguồn: Tuổi trẻ Online)


Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2009

Halloween 2009 qua Logo của Google


Google luôn chào đón những sự kiện, lễ hội, ngày quan trọng trong năm bằng những logo hết sức ý nghĩa và giàu tính thẩm mỹ. Điều này luôn tạo cho người dùng cảm thấy thú vị và yêu thích bộ máy tìm kiếm lớn nhất thế giới này. Halloween 2009 này, Google có thay đổi logo rất đẹp với bốn hình ảnh khác nhau. Hãy cùng ngắm bộ Halloween Google Logo qua các năm và tìm hiểu lịch sử ngày lễ này.





Halloween năm 2009






Halloween năm 2008



Halloween năm 2007



Halloween năm 2006



Halloween năm 2005



Halloween năm 2004



Halloween năm 2003



Halloween năm 2002



Halloween năm 2001



Halloween năm 2000



Halloween năm 1999



Lịch sử ngày Halloween


Từ "Halloween" bắt nguồn từ nhà thờ Thiên chúa giáo, là dấu vết còn lại của lễ hội All Hallow Eve (lễ thánh). Ngày 1/11 là ngày lễ của người Thiên chúa bày tỏ lòng thành trước thánh thần. Nhưng vào thế kỷ thứ 5 trước Công nguyên, ở xứ Celtic (Ireland) mùa màng kết thúc vào ngày 31/10 và ngày hội Halloween được gọi là ngày lễ Samhain (gieo trồng). Ngày này cũng chính thức bắt đầu một năm mới của người Celtic.


Người Celtic tổ chức kỷ niệm năm mới với lễ hội Samhain. Vào thời gian này vị thần của mùa xuân và mùa hè không còn ngự trị và nhường chỗ cho thần Chết. Lễ hội bắt đầu vào ngày 1/11, khi linh hồn của người chết quay trở lại nhà người thân để xin thức ăn và nước uống. Trong suốt đêm lễ thánh Hallow’s Eve, diễn ra vào đầu mùa đông - thời điểm kết thúc một năm, các xác chết đi lại tự do.


Người xưa kể lại, vào ngày lễ Samhain linh hồn của người chết trong năm trước sẽ tìm đến một thể xác khác để bắt đầu cuộc sống mới trong năm tiếp theo. Tuy nhiên, người sống không muốn linh hồn người chết nhập vào mình, vì thế vào ngày 31/10 dân làng dập tắt lửa trong nhà để làm cho nhà cửa lạnh lẽo và tẻ ngắt. Sau đó họ hoá trang thành ma cà rồng và lặng lẽ đi vòng quanh nhà hàng xóm vẻ hăm doạ để xua đuổi những hồn ma tìm thể xác.


Theo giải thích khác thì người ta cho rằng vào đêm Samhain, người Celtic dập tắt lửa không phải để xua đuổi những linh hồn mà để sau đó họ cùng nhau đi lấy lửa tại nguồn sáng gọi là Druidic, liên tục cháy ở Usinach thuộc miền trung Ireland.


Sau này, người La Mã đã biến những tục lệ trên của người Celtic thành tục lệ của mình. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ nhất trước công nguyên, họ bỏ tục lệ hiến người sống và thay vào đó là hiến hình nộm. Theo thời gian, do người ta không còn tin vào linh hồn nữa, nên tục lệ hoá trang thành ma quỷ hay phù thuỷ chỉ còn là hình thức.


Cùng với phong trào di cư để tránh nạn thiếu khoai tây của người Ireland sang Mỹ những năm 1840, lễ hội Halloween được du nhập vào Mỹ cùng trò như lật ngược nhà vệ sinh và tháo cổng ra vào.


Tuy nhiên, ngày hội "lừa phỉnh" được cho là bắt nguồn từ một phong tục gọi là tục "cầu hồn" của người Châu Âu ở thế kỷ thứ 9. Ngày 2/11 hàng năm, người Thiên chúa giáo đi từ làng này sang làng khác xin "bánh cầu hồn". Đây là những chiếc bánh hình vuông làm từ bánh mỳ và nho Hy Lạp. Người đi xin nhận được càng nhiều bánh thì họ càng cầu được cho nhiều linh hồn người thân của gia chủ siêu thoát.


Ở Anh trước đây, đêm Halloween từng được gọi là Nutcrack Night hay Snap Apple Night tức là một đêm dành cho gia đình ngồi bên đống lửa hồng để nghe kể chuyện, ăn trái cây. Những người nghèo đi ăn xin (a-souling) thường được cho một thứ bánh gọi là bánh linh-hồn (soulcakes) với điều kiện họ phải cầu nguyện cho người chết.



Ngày nay, nhiều nhà thờ tổ chức tiệc Halloween hoặc tổ chức khắc đèn lồng cho trẻ em. Mọi người cùng nhau đấu tranh vì một thế giới không còn tội lỗi.


Trò Trick for treat: Trong suốt lễ hội Samhain, vị thần Druids cho rằng người chết sẽ tìm đến lừa, gây hoang mang, lo sợ và phá hoại con người. Những hồn ma đi lại ăn xin và đến nhà nào, gia chủ phải cung cấp thức ăn cho chúng. Chính vì thế, trong tuần lễ Halloween, trẻ em phương Tây rất hứng thú với trò "gõ cửa xin ăn" này. Chúng mặc trang phục hóa trang và đeo mặt nạ rồi đi từ nhà này qua nhà khác, gõ cửa để gặp chủ nhà và nói câu "trick-or-treat". Câu này có nghĩa là: "Nếu muốn chúng tôi không chơi xấu thì hãy đãi chúng tôi cái gì đi". Để tránh bị phiền toái, chủ nhà đãi chúng kẹo, bánh trái, và cả cho tiền nữa.



Trò Trick for treat mà trẻ em yêu thích.

Trò "đớp táo": Khi người Celtic bị người La Mã đánh chiếm, nhiều phong tục của người La Mã theo đó cũng du nhập vào đất Celtic, trong đó có lễ hội thờ nữ thần mùa màng Ponoma. Vị thần này thường "ẩn náu" trong giỏ hoa quả. Quả táo là một thứ hoa quả linh thiêng dùng để thờ cúng thần linh, do đó nhiều trò chơi có liên quan đến loại quả này xuất hiện trong lễ hội Samhain.



Lễ hội đèn lồng (đèn bí ngô Jack-O’-Lantern): Lễ hội đèn lồng bắt nguồn từ tập quán của người Ireland. Theo truyền thuyết kể lại, Jack là người nổi tiếng vì nghiện rượu và tư chất thông minh. Anh đã lừa con quỷ Satan trèo lên ngọn cây, sau đó khắc hình một chữ thập lên gốc cây và trói con quỷ trên đó. Jack thoả thuận với con quỷ nếu nó không trêu chọc anh nữa thì anh sẽ thả nó xuống. Do phạm nhiều tội lỗi cho nên khi chết, ông không được lên thiên đàng hay xuống địa ngục. Do vậy, ông phải đi lang thang nhiều nơi tìm kiếm một chỗ trú chân. Hơi ấm duy nhất sưởi ấm cho ông trong giá lạnh là ngọn nến leo lét trong củ khoai tây thối.


Trẻ em ở Ireland thường chơi trò đục khoét củ khoai tây và bí đao trong lễ hội Halloween. Nhưng khi di cư sang Mỹ, người ta phát hiện quả bí ngô sáng hơn bí đao nên sau này đèn lồng ở Mỹ được trang trí bằng quả bí ngô có cục than hồng bên trong.


Do truyền thống Halloween được coi là bắt nguồn từ những người ngoại đạo, nên ngày này nhiều người theo đạo Thiên chúa giáo không tổ chức lễ kỷ niệm. Một số người ở các giáo phái khác tổ chức kỷ niệm nhưng coi đây là lễ hội mùa màng, lễ hội xá tội hay đêm thánh Halleluja và họ tổ chức lễ tại nhà thờ của giáo phái mình. Lễ hội mang đến cho trẻ em nhiều trò chơi lý thú.


Tối hôm trước của ngày lễ Halloween, tức là 30/10, được gọi là "đêm ma-quỉ", thường các thanh thiếu niên hay phá phách, gây thiệt hại đến tài sản, thậm chí tính mạng của người dân. Bởi thế lực lượng cảnh sát phải tăng cường giữ trật tự trong đêm này, còn các bậc phụ huynh cũng coi chừng con em mình.


(Nguồn: Ngoisao.net, Minhtrung.net)



Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

Ở tuổi 40, Internet vẫn ghi dấu ấn lịch sử


Những hạt giống quan trọng của Internet đã nảy mầm khi các chuyên gia truyền được dữ liệu trong mạng máy tính vào ngày 2-9-1969. Đó là mạng Arpanet do Bộ Quốc phòng Mỹ đầu tư.




Dự án này đã phát triển để mang lại công cụ điện tử hữu ích cho người dùng: gửi e-mail, thúc đẩy hoạt động thương mại, mở rộng mạng lưới bạn bè khắp năm châu…



Nếu so sánh với những đột phá công nghệ mang tầm lịch sử khác như con người bước chân lên mặt trăng, thụ tinh trong ống nghiệm…, thì Internet là một sản phẩm thay đổi mọi thứ và sẽ tiếp tục đi vào những trang tiếp theo của lịch sử nhân loại.



Internet và mạng toàn cầu đã làm được nhiều điều để hợp nhất thế giới, tạo ra những cộng đồng cùng sở thích, cùng mối quan tâm chứ không chia tách bằng địa lý nữa. Những nhiếp ảnh gia, các chính trị gia, fan của Britney Spears hay nhóm cựu sinh viên của một trường đại học vẫn liên hệ với nhau hàng ngày dù họ ở bất kỳ đâu trên trái đất. Họ có thể liên hệ với nhau qua thư, điện thoại, nhưng Internet làm mối quan hệ này khăng khít hơn đến từng phút giây và với chi phí rất rẻ.



Diễn viên Michael Caine đóng vai điệp viên Harry Palmer trong bộ phim Billion Dollar Brain, ngồi bên máy tính Honeywell - một cỗ máy giống như thiết bị mà các chuyên gia dùng để kết nối mạng Arpanet. Nguồn: Howstuffworks.

Một minh chứng điển hình là sự kiện Michael Jackson ra đi hồi cuối tháng 6-2009 - Internet chính là nơi truyền tải nhanh nhất, nhiều nhất các thông tin liên quan đến cái chết của ông, vượt qua các hình thức thông tin truyền thống khác. Fan ở khắp nơi trên thế giới nhận được thông tin gần như đồng thời với nước Mỹ, họ cùng chia sẻ với nhau các bài hát bất hủ trên YouTube, mạng xã hội, chương trình chat…



Hiện có hơn 226 triệu trang web đăng ký, hơn 72 triệu trang trong tình trạng hoạt động. Nguồn: Netcraft.

Mới đầu, chỉ có một số ít máy tính truyền dữ liệu cho nhau giữa khoảng cách lớn. Những năm 1970 đánh dấu cuộc cách mạng then chốt trong giao thức truyền tin, đó là Transmission Control Protocol/Internet Protocol (TCP/IP). Giao thức này quy định cách dữ liệu được chia nhỏ thành các gói khác nhau, được truyền qua nhiều thiết bị mạng khác nhau rồi hợp nhất như ban đầu khi nó đến đích.



Những năm 1980, e-mail bắt đầu nở rộ và trở thành ứng dụng thiết yếu giữa các đối tác xa cách về địa lý. Tới những năm 1990, mạng toàn cầu World Wide Web xuất hiện và hình thành những kho dữ liệu khổng lồ để người dùng tra cứu, học tập. Internet quyến rũ đến mức nhiều công ty, tổ chức đều xây dựng trang web thông tin về họ, giúp khách hàng, đối tác tìm hiểu dễ dàng và cũng lần đầu tiên, thế giới chứng kiến vụ nổ “bong bóng dot com” làm nhiều công ty kinh doanh trên mạng sụp đổ.



Nhưng 9 năm trôi qua kể từ thời “bong bóng dot com”, người ta lại thấy số trang web hoạt động nhiều hơn gấp 10 lần so với thời gian đó. Google là một ví dụ tiêu biểu thể hiện sức sống của mình trong sự “hỗn loạn” thông tin trên Internet khi đạt lợi nhuận hàng tỷ đô la.



Tuy nhiên, trong tương lai lâu dài, cơ sở hạ tầng của Internet sẽ phải thay đổi để đáp ứng nhu cầu mới. Giai đoạn phát triển tiếp theo sẽ là điện toán đám mây, nơi người ta dùng phần mềm đặt trên mạng chứ không phải trong từng máy tính. Hiện nay, điện toán đám mây mới ở giai đoạn sơ khai so với phần mềm máy tính nhưng các cỗ máy chủ khổng lồ hứa hẹn một tương lai dễ dàng hơn cho người dùng PC, điện thoại… Sự phát triển không ngừng của các trình duyệt IE, Firefox, Chrome… sẽ đảm bảo được nhu cầu này.



Dù vậy, Internet không phải là nơi hoàn hảo. Tội phạm mạng công nghệ cao khi thực hiện thành công ý đồ xấu sẽ gây ra ảnh hưởng lan truyền trên diện rộng, thậm chí đến nhiều quốc gia, gây đình trệ các hoạt động, thất thoát thông tin, tiền bạc. Mạng xã hội giúp người ta gần nhau hơn nhưng cũng có thể làm quá trình tương đồng văn hoá diễn ra nhanh hơn - do đó, những cộng đồng không có ý thức giữ gìn và quảng bá bản sắc của họ sẽ dễ bị “đồng hoá“.


(Nguồn: Tuổi Trẻ Online)



Thứ Ba, 27 tháng 10, 2009

Những vụ đầu tư nổi tiếng nhất của Buffett


Thành công vượt trội trong sự nghiệp tài chính của tỷ phú Warren Buffett, người giàu thứ nhì thế giới hiện nay, khiến các quy tắc trong đầu tư của ông luôn được các nhà đầu tư khắp nơi coi như những bài học nằm lòng.





Hãng tin BBC của Anh đã liệt kê những câu nói nổi tiếng nhất và một số vụ đầu tư thành công nhất của nhà đầu tư huyền thoại này.



Một số quy tắc của Buffett



- Nguyên tắc số 1: Không bao giờ để mất tiền. Nguyên tắc số 2: Không bao giờ quên nguyên tắc số 1.



- Biết sợ hãi khi kẻ khác tham lam, và biết tham lam khi kẻ khác sợ hãi.



- Sẽ tốt hơn rất nhiều nếu mua một công ty tuyệt vời ở một mức giá vừa phải, thay vì mua một công ty vừa phải với một mức giá tuyệt vời.



- Dù đó là tất (socks) hay cổ phiếu (stocks), thì tôi cũng thích mua thứ hàng chất lượng khi mặt hàng đó giảm giá.



- Giá cả là thứ mà bạn trả. Giá trị là thứ mà bạn nhận.



- Người ta mất cả đời để xây dựng danh tiếng, nhưng để hủy hoại danh tiếng thì chỉ mất 5 phút.



- Sẽ là vô giá nếu trong khủng hoảng, ta vừa có tiền lại vừa có lòng dũng cảm.



- Đừng bao giờ đầu tư vào một lĩnh vực mà bạn không thể hiểu nổi.



- Chỉ mua vào một thứ gì đó nếu bạn chắc chắn là sẽ cảm thấy hoàn toàn yên tâm với thứ đó dù cho thị trường có đóng cửa tới 10 năm.



- Hôm nay, họ được ngồi dưới bóng mát, vì cách đây đã lâu, họ trồng cây.



- Rủi ro đến từ việc bạn không biết mình đang làm gì.



- Nếu bạn thấy không thoải mái nếu nghĩ tới chuyện giữ một thứ gì đó trong 10 năm, thì đừng giữ thứ đó quá 10 phút.



- Nếu một lĩnh vực làm ăn tốt, thì giá cổ phiếu của lĩnh vực đó kiểu gì cũng sẽ lên theo.



- Tôi sẽ chẳng ngại đi tù, nếu như trong phòng giam, tôi có ba người bạn tù biết chơi bài.



- Sự thật về việc con người ta sẽ chất đầy nỗi tham lam, sợ hãi hay điên rồ là có thể đoán trước. Chỉ có hậu quả là không thể lường được.



Những vụ đầu tư nổi tiếng nhất



Berkshire Hathaway (1965)



Berkshire Hathaway là một nhà máy dệt thành lập vào năm 1839. Đến thập niên 1950, nhà máy này đã trở thành một công ty với 15 nhà máy và 12.000 công nhân. Từ năm 1962, Buffett đã bắt đàu mua cổ phiếu của Berkshire Hathaway và tới năm 1965 thì nắm giữ cổ phần đa số tại công ty này.



Đến năm 1985, do không cạnh tranh nổi với các nhà máy dệt ở nước ngoài, Buffett đóng cửa toàn hoạt động sản xuất của Berkshire Hathaway, nhưng giữ lại cái tên của công ty này cho “đế chế” đầu tư của ông.



Buffett luôn tự hào khi cho rằng, Berkshire Hathaway là một trong những quyết định đầu tư sáng suốt nhất của ông. Khi Buffett bắt đầu mua cổ phiếu của Berkshire Hathaway, giá cổ phiếu này khi đó là 7,6 USD/cổ phiếu. Còn ngày nay, tập đoàn đầu tư này có giá khoảng 100.000 USD/cổ phiếu.



Geico (1951-1996)



Benjamin Graham, một cố vấn của Buffett, đầu tư vào công ty bảo hiểm Geico. Vào năm 1951, khi tới thăm công ty này tại Washington cùng Graham, Buffett bắt đầu mua cổ phiếu Geico.



Sau khi thành công rực rỡ trong các thập niên 1950 và 1960, Geico gặp nhiều rắc rối vào giữa thập niên 1970. Vào năm 1976, Buffett mua vào nửa triệu cổ phiếu Geico, và sau đó 6 tháng, giá cổ phiếu này tăng gấp 4 lần.



20 năm sau đó, chu kỳ kinh doanh lại xảy ra, tạo cơ hội cho Buffett mua lại toàn bộ Geico với giá 2,3 tỷ USD. Cùng với các công ty bảo hiểm khác của Berkshire Hathaway, Geico đem đến cho Buffett những dòng vốn lớn để thực hiện các vụ đầu tư khác mà không cần phải đi vay mượn.



Dairy Queen (1998)



Sự đam mê món kem mát lạnh và con mắt luôn dõi tìm cơ hội kinh doanh của Buffett đã gặp nhau khi Berkshire Hathaway mua lại hãng kem Dairy Queen vào năm 1998 với giá 585 triệu USD. Đây là một hãng kem ra đời năm 1940, với 5.700 cửa hàng trải khắp từ Mỹ tới tận Trung Đông.



Từ năm 2005 tới nay, Dairy Queen liên tục mở rộng và mới đây tuyên bố sẽ mở thêm 500 cửa hàng tại Trung Quốc trong vòng vài năm nữa. Buffett viết trong lá thư gửi cổ đông: “Chúng ta đã đặt tiền vào miệng mình”.



Coca-Cola (1988)



Buffett từng nói, ông thích những lĩnh vực kinh doanh mà ông hiểu được. Mô hình kinh doanh của Coca-Cola không đơn giản như người ta tưởng, nhưng cũng không đến nỗi phức tạp như việc sản xuất tên lửa. Bắt đầu sản xuất vào năm 1895, Coca-Cola có được sự công nhận toàn cầu nhờ hình dạng chai có một không hai và các chương trình quảng cáo rầm rộ.



Vào thập niên 1980, Buffett tin là giá cổ phiếu của Coca-Cola vẫn chưa phản ánh được mức lợi nhuận đều đặn, thương hiệu mạnh, và cơ hội tăng trưởng tốt của hãng này. Do vậy, ông bắt đầu mua vào cổ phiếu Coca-Cola.



Cổ phần 8,6% của Berkshire Hathaway trong Coca-Cola hiện nay trị giá hơn 10 tỷ USD.



Goldman Sachs (2008)



Không chỉ nổi tiếng với biệt hiệu “nhà tiên tri của Omaha”, Buffett còn được xem là một hiệp sỹ khi bơm tiền vào ngân hàng Goldman Sachs ngay ở thời kỳ cao điểm của lần khủng hoảng tài chính này.



Vào ngày 23/9/2008, Buffett tung 5 tỷ USD đầu tư vào Goldman Sachs khiến giá cổ phiếu của ngân hàng này tăng thêm 6% chỉ trong vòng có vài giờ đồng hồ.



Với vụ đầu tư này, Buffett đã củng cố niềm tin của thị trường vào Goldman, đồng thời đem về cho Berkshire Hathaway những điều khoản hết sức có lợi. Theo thỏa thuận giữa hai bên, Goldman sẽ trả cho Berkshire Hathaway mức cổ tức thường niên 10% đối với cổ phiếu ưu đãi mà không cần tính tới giá cổ phiếu phổ thông ra sao.


(Nguồn VnEconomy)



Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Tổ chim cho những người yêu nghệ thuật!


Nghệ thuật luôn sáng tạo và cho chúng ta những cảm xúc mới lạ. Một buổi sáng bất chợt bạn nghe thấy tiếng chim chào ngày mới, hãy cứ tận hưởng những màu sắc tươi vui của cuộc sống bạn nhé. Chúc các bạn một tuần mới làm việc hiệu quả!





















(Dịch thuật Việt theo Baekdal)



Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2009

Yêu Hà Nội như Băng Sơn


Người Hà Nội kể cho nhau nghe giai thoại về ông rằng, ông đã đi đếm hết các cây xanh trên từng con phố. Không chỉ đếm, ông còn phân loại cây cổ thụ với cây nhỏ, phân loại cây giống gỗ tốt với cây tạm…




Yêu Hà Nội như Băng Sơn?


Ai yêu Hà Nội bằng Băng Sơn? Đó là câu nói của một người bạn của nhà văn Băng Sơn - ông Thanh Hào, một nhà văn ở làng khế Bắc Biên bên sông Hồng, thuộc quận Long Biên ngày nay. Lúc ông Băng Sơn còn khỏe, thường Nguyên tiêu năm nào cũng vậy, mấy nhà văn toàn chỗ bạn bè anh em rủ nhau qua sông Hồng sang thăm nhà Thanh Hào. Nhóm ấy có các nhà thơ Trần Lê Văn, Vân Long, Nguyễn Quang Huy và tất nhiên có Băng Sơn...



Có lần, sau bữa rượu rằm tháng Giêng ở nhà Thanh Hào, mọi người quay ra bàn chuyện văn chương và rồi thế nào cũng xoay về chuyện văn vật Thăng Long - Hà Nội. Lại hỏi han nhau chuyện viết lách thơ phú, chuyện sở trường, sở đoản mỗi người. Lúc nói đến Băng Sơn, nhà văn Thanh Hào quả quyết bảo: "Tôi dám chắc rằng không ai yêu Hà Nội bằng ông Băng Sơn". Lúc này tôi thấy hình như Băng Sơn hơi đỏ mặt. Ông bảo: Có mấy nhà Hà Nội học, rồi thì còn bao nhiêu nhà văn khác nữa viết nhiều về Hà Nội. Họ và tôi, mỗi người đều yêu Hà Nội theo cách của mình đấy chứ!



Tôi lại nghĩ trời đất xui khiến thế nào có hai người yêu Hà Nội bậc nhất được gọi là "nhà Hà Nội học" lại ở gần nhau, cách có mỗi con phố Ngô Quyền. Thực ra nhà Băng Sơn lấy về phố Lê Văn Hưu, dù ngõ nhà ông đổ ra đoạn cuối phố Ngô Quyền, gần ngã tư Lê Văn Hưu, trong khi nhà ông Nguyễn Vinh Phúc thì ở giữa phố đoạn đối diện cơ quan Bộ Văn hóa. Lạ nữa là hai ông đều là người gốc gác tỉnh Đông tức Hải Dương bây giờ…



Khó có thể so sánh. Ông Nguyễn Vinh Phúc thì chuyên khảo cứu về văn hoá, về phong tục tập quán người Hà Nội. Còn Băng Sơn, ông chỉ là nhà văn chuyên viết về đời sống phố phường Hà Nội. Băng Sơn chọn một lối đi riêng, không tiểu thuyết, truyện ngắn, truyện dài mà là tuỳ bút và tản văn. Lối riêng ấy bé nhỏ nhưng không mấy người chen chân vào. Có lẽ vì thế mà ông có thương hiệu riêng như món phở Hà Nội giữa bao nhiêu cao lương mỹ vị khác mà người Hà Nội vốn sành ăn sành chơi sẵn có mấy mươi đời...



Nhà văn Băng Sơn

Có một lần đã lâu tôi tình cờ đọc thơ Băng Sơn trong tập “Nắng bên sông” in chung với nhà thơ Nguyễn Xuân Thâm, Lữ Giang. Rồi lại đọc Thơ hai người của ông in chung với Nguyễn Hà... Đấy là chuyện cũ. Từ những năm 90 thế kỷ trước không thấy Băng Sơn làm thơ mấy. Ông chuyển qua tản văn tuỳ bút như đi tìm một sân chơi riêng, một địa hạt văn chương ngỡ mỏng manh đấy, mà để thành danh, đâu có dễ dàng?



Ngày ấy đã mười mấy năm. Bây giờ nhóm ấy dần hao khuyết gầy mòn. Nhà thơ Trần Lê Văn đã mất mấy năm. Thanh Hào vẫn đi về vườn khế Bắc Biên bạn với điền viên dân dã. Băng Sơn như lão hơn, tóc trắng và bệnh tật đánh gục ông, một con người được xem là lang thang nhiều nhất Hà thành. Thuở ông đương khỏe, còn ngày ngày đạp xe, tôi vẫn thưòng gặp ông trên những nẻo đường Hà Nội. Ông đi hầu khắp phố phường ngắm từng gốc cây, dãy phố. Có lúc tôi bắt gặp ông đương ngẩn ngơ bên một ngôi chùa cổ bên hồ Thiền Quang…



Người Hà Nội kể cho nhau nghe giai thoại về ông rằng, ông đã đi đếm hết các cây xanh trên từng con phố. Không chỉ đếm, ông còn phân loại cây cổ thụ với cây nhỏ, phân loại cây giống gỗ tốt với cây tạm… Nào là phố Nguyễn Du chỉ có hơn trăm cây hoa sữa, còn thì là nhiều loại cây khác nữa. Hay như có phố toàn cây sao đen như "phố Cò" Lò Đúc, lại có phố toàn xà cừ, phố Trần Hưng Đạo nhiều nhất là cây sấu, phố Điện Biên đoạn cuối phần lớn cây trên phố là cây đa…



Bây giờ thì công ty công viên cây xanh bắt đầu đánh số cây. Họ, có lẽ có tư duy như ông, sợ mất mát cổ thụ nên đã đem sơn ghi số lên từng gốc cây. Họ đương làm thay ông đấy. Có con phố trên 300 gốc cổ thụ. Lại có phố chỉ mươi cây… Cây trên phố Hà Nội cũng thật phong phú về chủng loại, về tuổi cây. Rất nhiều cây có tạo hình đẹp như một… đại bonsai. Ấy là những cây đa, cây sanh cây si bên đường phố. Không có loại bon sai nào đẹp đến thế, khi cây đa mang dáng một cây thế vĩ đại lại kèm thêm hàng rễ tua rua như một loại rèm tự nhiên buông xuống gốc của thứ cây mà bản thân nó chứa đựng yếu tố tâm linh làm cho gốc cây ấy thêm huyền bí…



Ông mê cái phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa, cũng như mê hàng cây ngọc lan trên phố Phan Đình Phùng. Nghe nói mùa hè năm 2008 và rồi mùa thu năm 2009 lâm tặc tấn công những gốc sưa Hà Nội, ông ăn ngủ không yên.



Hà Nội trong ông là ký ức là thân thuộc đến nao lòng. Với ông mỗi góc phố hàng cây, mỗi một góc sống Hà Nội đều như là máu thịt đời ông. Rồi thì ông lọ mọ đến từng con phố quan sát vẻ sinh hoạt hàng ngày rồi đêm đêm chong đèn viết lại. Ông đi tìm những vẻ đẹp của Hà Nội nghìn năm mà mỗi ngày nó khuất lấp giữa xô bồ nhộn nhịp huyên náo nhịp đời. Một màn mưa trên phố, một món ăn, một đám tang ngày trước, một Hà Nội mù sương…



Mấy chục tập sách về đời sống phố phường phần nhiều tuỳ bút, tạp bút như một bảo tàng chữ về Hà Nội. Ấy vậy mà có khi người đọc ông nhiều hơn ta tưởng. Mỗi năm đều đều viết trên dưới ba trăm bài báo gửi in trong Nam ngoài Bắc, mà viết báo thì độc giả là nhiều gấp trăm lần viết sách. Thú ăn chơi của người Hà Nội, ông đã phá cái kỷ lục thuộc về nhà văn Vũ Bằng của Thương nhớ mười hai.



Băng Sơn kể: Tôi vào nghề viết từ rất sớm. Tác phẩm đầu tay của tôi là những bài thơ. Thời gian sau do tham gia diễn kịch ở Hà Nội tôi chuyển sang viết kịch. Có hàng chục vở được công diễn có tiếng vang, có mấy vở nhận được Huy chương vàng… Thế rồi chất thơ chất kịch bỗng lặn vào tản văn tạp bút như một lẽ tự nhiên, tôi chuyển sang viết đoản văn về một vùng đất thiêng liêng đó là Hà Nội. Viết bao nhiêu cũng không nói hết nỗi lòng mình với Hà Nội hào hoa và cổ kính…



Hãy nghe ông kể chuyện người Hà Nội sống nhẹ nhàng sâu sắc mà sang trọng hào hoa: "Ai gỗ đá để có thể dửng dưng được trước nét thanh tân đầy ma lực của tà áo dài cứ lả lướt như sóng cạn mà bắt mất hồn người ấy, bởi nó vừa ngập ngừng, lại vừa thách thức…".



Hãy nghe ông nói chuyện ăn, chuyện chơi của người Hà Nội. Tinh tế và duyên dáng lắm. Mới hay cái sự ăn sự chơi Hà thành cầu kỳ biết nhường nào. Nội chuyện ông tả quà Hà Nội thôi đã thấy ông "đầu tư" cái phần suy nghĩ và day dứt trước sự nhạt phai của văn hoá, tập quán: "Quà Hà Nội thường không phải ăn cho no. Nó tựa như lời yêu chỉ cần nói nửa chừng, để ngỏ một khoảng trời cho sự mơ màng…". Người Hà Nội ăn cho thơm thảo, ăn cho ngon miệng, ăn cho đỡ nhớ, ăn cho thời tiết được mình hưởng ứng, ăn để mình hoà vào thời tiết, hoà vào thiên nhiên, ăn như để đáp ứng một nhu cầu nội tâm hơn là vị giác… Ăn để mà nhớ nó, ăn để thay đổi cảm giác…



Món ngon Hà Nội với Băng Sơn toàn những món những quà dân dã: Bún ốc, bún riêu ông tả cách ăn cách làm hết cả mươi trang sách. Lại còn bánh đúc bánh đa, bánh giầy bánh giò, bánh cuốn… Ông tả, ông viết nghệ thuật ẩm thực không phải để mà viết. Tôi hiểu ông đương góp sức bảo tồn di sản văn hóa đấy. Vâng! Ông cứ viết cứ in trên báo rồi ra ông cắt báo đem in sách. Mấy chục cuốn về phong tục tập quán, về phong cách sống, về ăn vận, giao tiếp… nhưng ông không làm khoa học. Sách ông dứt khoát không phải sách khảo cứu, mà là sách văn chương. Tản văn, tuỳ bút vốn sở trường của ông…



Hãy nghe ông tả phố phường tinh tế, rõ nét Hà thành trong từng con ngõ, từng gốc cây, mái chùa, hè phố… "Sớm nay lại mùa Thu. Lại là kỳ diệu. Lại là chiếc bùa mê mà Hà Nội bỏ cho ta. Ta mê mệt cùng màu trời xanh cốm Vòng, màu cây đầy sương của hàng sao đen phố Lò Đúc…".



Vâng! Người đã viết với tất cả rung động, với tất cả sự trân trọng cái cách ăn cách chơi, cách giao tiếp của người Hà Nội mà thời gian còn giữ được đến bây giờ… Bao nhiêu nhan sắc phố phường đều vào văn ông hết. Tình yêu ấy ông gửi lại cho đời…



Phố phường còn đó người đâu tá?



Ông giản dị đến dễ thương. Bộ đồ mặc trên người giản dị, mái tóc dài phơ phất trắng và dáng vẻ chầm chậm thư nhàn. Cốt cách ấy in vào văn ông. Như tạp văn, tuỳ bút của ông nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người đọc. Ông gợi tả vẻ đẹp đời thường qua những điều bình dị hàng ngày: Một nét duyên cô gái, một món ngon Hà Nội hay góc phố thanh bình.



Đọc Băng Sơn thấy lòng nhẹ nhõm và hình như thấy cuộc sống đáng yêu hơn… Ông tỉ tê nhè nhẹ, và cũng rất đỗi chi tiết, cụ thể về phong cách lối sống, về văn hoá và sinh hoạt Hà Nội. Vâng người tỉ tê với Hà Nội lâu nhất và duy nhất là Băng Sơn. Người bảo ông toàn viết lắt nhắt, chuyện phiếm. Nhưng với ông, sự nghiệp văn chương là cả sự tích cóp từng ngày, từng ngày, cần mẫn như con ong lấy mật, ông góp cho đời không biết bao nhiêu là bài viết thấm đẫm hơi thở cuộc sống xưa và nay. Những trang viết của ông mang sắc màu hoài niệm. Điều ấy giúp níu giữ hồn Việt, bản sắc văn hóa Thăng Long giữa biến động đời sống phố phường.



Di sản văn hoá trong sách Băng Sơn là một phần lớn di sản phi vật thể. Nó luôn trong tình trạng đe dọa biến mất và đứng trước nguy cơ cao. Mấy chục đầu sách đầy đặn ra đời để lại dấu ấn đậm nét trong văn chương và đời sống. Ấy cũng là đóng góp không nhỏ cho cuộc đời. Có thể gọi Băng Sơn là nhà văn chuyên tuỳ bút tản mạn. Ông làm nên chân dung bằng chính những mảnh vụn phố phường góp nhặt bấy nhiêu năm…



Bây giờ thì ông đành bỏ tất cả những cuộc đi. Cơn bạo bệnh hồi đầu năm đã đánh gục ông. Băng Sơn nằm đó trên cái đi văng cũ, bất chợt tôi ngắm nhìn cái hình người hao gầy mà thương cho người ham lang thang phố phường. Hình như ông vẫn tiếc những chuyến đi dọc những nẻo đường Hà Nội. Nhưng ông trời đã không chiều lòng người. Gốc bàng đầu ngõ nhà ông còn đó trơ cái vẻ sần sùi hiếm có tựa tác phẩm điêu khắc ai bỏ quên bên phố.



Hẳn ông nhớ lắm những con đường, những hàng cây thân thuộc. Nhớ ngày thơ năm Mậu Tý, bên một gốc cổ thụ trong sân Văn Miếu ông ngồi giữa những người bạn văn, bạn viết. Thanh thản, hồn nhiên cười đáp lại những ai đi qua chào hỏi ông. Mái tóc dài bồng bềnh xoã trắng vầng trán rộng. Vậy mà bây giờ đây ông nằm đó gầy guộc tấm thân trên cái đi văng trên đầu dưới chân đầy sách là sách. Người vợ ông, cô gái Mai Phương xinh đẹp thuở nào nay vẫn còn phảng phất nét duyên ngày cũ, đọng thêm nét phúc hậu khi bà ngày đêm ở bên ông chăm từng thìa cơm bát cháo cho nhà văn.



Đời người ta chỉ bấy nhiêu mà nếm đủ sướng khổ buồn vui. Băng Sơn cũng từng hạnh phúc khổ đau trong cái thời nghiệt ngã nhất của thành phố, của đất nước mình. Nhưng ông luôn đem trải tấm lòng với cuộc sống, làm cho nó lung linh hơn, bền lâu hơn… Âu đó là hoài vọng của bao người. Ông đã làm được một chút gì đấy, giúp đời biết yêu cả những điều khó yêu nhất. Ai cũng gọi ông là nhà văn. Mấy chục năm ai cũng nghĩ thế, nhưng bây giờ tôi biết ông vẫn chưa phải là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Tại bởi vì ông chuyên viết tuỳ bút, tản văn chăng?



Ông là một phần ký ức Hà Nội vậy. Ông Băng Sơn ạ!!!



Phố phường Hà Nội Thu về vẫn man mác một điều gì thân thuộc. Quán cà phê bây giờ nhan nhản khắp nơi cũng như phở Hà Nội nhiều vô kể. Nhưng hình như người ta đã đánh mất nhiều phần cái chất hào hoa lịch thiệp người Hà Nội xưa... Phố phường còn đó người đâu tá? Đó là câu hỏi của những người Hà Nội lâu nay bỗng thấy thiếu một điều gì. Hình như là nhiều người bỗng thấy vắng ông thong thả trên những hè phố lúc vào Thu…



Phim Việt đi giao lưu văn hóa tại Nam Mỹ


10 bộ phim nghệ thuật của điện ảnh Việt Nam đương đại đang được trình chiếu tại Venezuela và Braxin. Hoạt động này nằm trong tuần lễ Việt Nam tại Nam Mỹ, diễn ra từ ngày 11-23/10.



Các bộ phim được chiếu trong dịp này bao gồm: “Đời cát” (đạo diễn Nguyễn Thanh Vân, sản xuất năm 1999), “Mê Thảo, một thời vang bóng” (đạo diễn Việt Linh, 2002), “Vua bãi rác” (Đỗ Minh Tuấn, 2002), “Người đàn bà mộng du” (Nguyễn Thanh Vân, 2003), “Gái nhảy” (Lê Hoàng, 2003), “Sống trong sợ hãi” (Bùi Thạc Chuyên, 2005), Sinh mệnh” (Đào Duy Phúc, 2006), “Chuyện của Pao” (Ngô Quang Hải, 2006), “Rừng đen” (Vương Đức, 2008), "Trăng nơi đáy giếng” (Nguyễn Vinh Sơn, 2008).



Những bộ phim này do Cục Điện ảnh chọn lựa, là những tác phẩm điện ảnh khá tiêu biểu của Việt Nam sản xuất trong giai đoạn 10 năm gần đây.



Ngoài chương trình chiếu phim, còn có nhiều hoạt động giao lưu văn hóa nghệ thuật trong dịp này như chương trình biểu diễn của đoàn nghệ thuật Nhà hát ca múa nhạc Việt Nam, triển lãm ảnh, trưng bày các ấn phẩm quảng bá văn hóa và du lịch Việt Nam, các hiện vật như trang phục dân tộc, nhạc cụ dân tộc…



Tuần qua, đoàn nghệ thuật Việt Nam đã có buổi biểu diễn tại Venezuela nhân dịp kỷ niệm 20 năm quan hệ ngoại giao giữa 2 nước, và tuần tới sẽ tiếp tục đến với đất nước Braxin.



Đây là lần đầu tiên Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch tổ chức tuần Việt Nam tại khu vực Nam Mỹ.


(Nguồn Vnmedia)



Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Google Docs bổ sung tính năng chia sẻ folder


Hôm qua ngày 12/10/2009, Google Docs thêm hai tính năng cải tiến cho tiến trình làm việc của Google Docs.


Trước tiên, bạn sẽ cảm thấy tiện lợi hơn khi có thể tạo ra các thư mục chia sẻ (shared folders). Sau đó, bạn có thể tải nhiều tệp (file) lên cùng một lúc. Quá trình này thực hiện được nhờ bộ lưu theo thời gian thực (real time-saver) khi bạn nhóm các tài liệu để gửi lên điện toán đám mây.




Chia sẻ thư mục là tính năng được mong đợi nhất của Google Docs. Điều vui mừng là tính năng này giúp chúng ta quản lý thư mục theo đúng cách: cho phép chúng ta thiết lập cùng một mức cho phép đến tất cả những người đang được chia sẻ cho tất cả tài liệu trong thư mục (bao gồm mức cho phép biên tập và chỉ cho xem). Nêu bạn có một nhóm các tệp cần chia sẻ với cùng một nhóm người, thì thư mục chia sẻ đơn giản chỉ cấp quyền truy nhập.



Tải lên nhiều tệp cũng là một quá trình dễ thực hiện. Từ trang tải lên (upload page), chỉ cần dùng phím “shift” hoặc “CTRL” để chọn nhiều tệp trong hộp thoại tải lên, và sau đó khi đã xong ấn chọn "bắt đầu tải lên" (start upload). Các thanh trạng thái quá trình được bổ sung thêm giúp bạn có thể thấy rõ quá trình đang thực hiện thế nào.



Vào cuối ngày hôm qua, tính năng này đã hoàn toàn được cung cấp đến tất cả người dùng. Bạn nghĩ gì về những thay đổi này của Google Docs?


(Dịch thuật Việt dịch từ Mashable)



Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

Dịch vụ 3G tại Việt Nam


Dịch vụ 3G có những gì?


Hiểu một cách đơn giản, công nghệ 3G (third generation technology) là tiêu chuẩn truyền thông di động băng thông rộng thế hệ thứ 3. Chuẩn 3G này cho phép truyền không dây các dữ liệu thoại (giọng nói) và phi thoại (email, hình ảnh, video..




Như vậy, những dịch vụ 3G mà 4 nhà mạng ở Việt Nam vừa được cấp phép sẽ là những dịch vụ trên nền những tiện ích trên, bao gồm:



Điện thoại truyền hình (Video call): Cho phép người gọi và người nghe có thể nhìn thấy hình ảnh của nhau trên ĐTDĐ, giống như hai người đang nói chuyện trực tiếp với nhau.



Nhắn tin đa phương tiện (MMS): Cho phép chuyển tải đồng thời hình ảnh và âm thanh, các đoạn video clip (dữ liệu động) và text cùng lúc trên bản tin với tốc độ nhanh và dung lượng lớn.



Xem phim trực tuyến (Video Streaming): xem phim trên ĐTDĐ với chất lượng hình ảnh, âm thanh tốt, không bị giật hình hay trễ tiếng như truy cập Internet.



Tải phim trực tuyến (Video Downloading): người dùng dịch vụ 3G có thể tải trực tiếp các bộ phim từ ngay ĐTDĐ của mình, với tốc độ nhanh, nhờ vào đường truyền băng rộng.



Thanh toán điện tử (Mobile Payment): Cho phép thanh toán hóa đơn hay giao dịch chuyển tiền... qua tin nhắn ĐTDĐ (nếu khách hàng có tài khoản mở tại ngân hàng và có liên kết với nhà cung cấp dịch vụ di động).



Truy cập Internet di động (Mobile Internet): Cho phép người dùng có thể kết nối từ xa trên ĐTDĐ với các thiết bị điện tử tại văn phòng hay ở nhà.



Quảng cáo di động (Mobile Advertizing)...


Làm sao để sử dụng được dịch vụ 3G?



Những lời “tán tụng” về 3G còn cho rằng, chiếc ĐTDĐ của bạn sẽ trở thành một đồ vật đa năng nhất thời đại: ví tiền, văn phòng di động, thiết bị điều khiển các đồ gia dụng (TV, tủ lạnh, máy giặt...), bản đồ số, phòng chiếu phim, nhà hát di động…



Vậy, trước tiên, sử dụng dịch vụ 3G, người dùng cần phải có một chiếc ĐTDĐ tích hợp tính năng 3G. Các 3G đã có trên thị trường Việt Nam từ lâu mà người dùng vẫn quen gọi là PDA hay điện thoại thông minh. Tuy nhiên, số lượng tiêu thụ hiện nay của những thiết bị 3G này chỉ chiếm khoảng 3-5%, do 3G chưa đi vào sử dụng, giá bán lại ở mức cao (khoảng 400 – 500 USD/ chiếc).



Vì vậy, dịch vụ 3G sẽ thành công cùng với sự đắt hàng của những chiếc điện thoại tích hợp 3G. Điều này đòi hỏi giá thành của những điện thoại này phải ngày càng rẻ đi và sự hấp dẫn gia tăng của các nội dung số cung cấp cho dịch vụ 3G.



Mặc dù tính năng tiêu biểu của 3G là các dịch vụ truyền dữ liệu âm thanh, hình ảnh qua ĐTDĐ trên nền Internet băng rộng, nhưng người dùng vẫn đồng thời sử dụng được cả dịch vụ thoại (tương tự như dịch vụ thoại trên ĐTDĐ của các mạng GSM (2G) hiện nay).



Cả các DN cung cấp dịch vụ và cơ quan quản lý nhà nước đều khẳng định, giá của dịch vụ thoại 3G sẽ không cao hơn giá dịch vụ thoại 2G hiện tại. Và chính các chuyên gia cũng cho rằng, thời gian đầu, dịch vụ 3G sẽ chủ yếu “dùng để alo”, có nghĩa, phần lớn người dùng sẽ tiếp nhận dịch vụ thoại 3G.


Thông tin mới nhất từ VinaPhone cho biết cho tới thời điểm này công việc thử nghiệm các dịch vụ mạng 3G đã hoàn thành và đạt kết quả tốt, các dịch vụ VinaPhone 3G sẽ chính thức được cung cấp sau ngày 12/10/2009.



Ông Hồ Đức Thắng, Phó giám đốc VinaPhone cho biết:"VinaPhone đã hoàn thành việc lắp đặt hàng nghìn trạm thu phát 3G, kết nối giữa mạng 2G và 3G, nghiên cứu phát triển dịch vụ mới, xây dựng các gói cước..."


(Nguồn: Vietnamnet, Home.vnn.vn)



Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

Tiểu blog Yahoo! Meme chính thức mở cửa


Từ hôm nay (9-10), người dùng Yahoo! Mail có thể bắt đầu đăng ký sử dụng Yahoo! Meme, dịch vụ tiểu blog của Yahoo! mà không cần có thư mời như trước.



Yahoo! Meme là vũ khí mới của Yahoo! để "đối đầu" Twitter. So với Twitter, ưu điểm của Yahoo! Meme nằm ở cộng đồng người dùng Yahoo! Mail đông đảo trên toàn thế giới, giao diện hoành tráng hơn, cho phép đăng tải các bài viết ngắn với số chữ gấp 20 lần (2.000 chữ) cũng như đăng ảnh, video clip, nhạc.


Nếu đã có tài khoản Yahoo! Mail, bạn chỉ việc truy cập vào địa chỉ tại đây rồi bấm nút Yes, I am a Yahoo! user để đăng ký sử dụng Yahoo! Meme (hoặc bấm nút No, I want to create a Yahoo! account để đăng ký một tài khoản Yahoo! Mail). Trong trang web mở ra, bạn đăng nhập tài khoản Yahoo! Mail của mình, đánh dấu ô I agree with the terms above, rồi bấm Next.



Ở trang web kế tiếp, bạn khai báo các thông tin cần thiết vào các khung Meme title (tiêu đề cho trang Meme của mình), URL (địa chỉ trang Meme của mình), Description (nội dung mô tả về Meme của mình), Picture (bấm nút Browse và tìm chọn một ảnh JPG, GIF  hoặc PNG có dung lượng không quá 2 MB làm ảnh đại diện). Xong, bấm Next.


Trang nhà Meme của bạn sẽ xuất hiện ngay sau đó với bốn thẻ chính: text (đăng bài viết ngắn), photo (đăng ảnh có trong máy tính hoặc từ URL có sẵn trên web), video (đăng video clip dựa trên URL lấy từ YouTube hoặc Vimeo; người ghé thăm Meme của bạn chỉ việc bấm nút phát để thưởng thức), audio (đăng nhạc MP 3 thông qua URL có sẵn trên web; người ghé thăm Meme của bạn chỉ việc bấm nút phát để nghe).


Tương tự Twitter, người dùng Meme cũng "theo đuôi" nhau (follower) và đưa ra nhận xét trực tiếp trên blog bằng cách bấm nút "Repost" .


Hãy follow Dịch thuật Việt tại đây nhé!


(Nguồn: Tuổi Trẻ Online)



Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

YouTube đạt số lượng 1 tỷ lượt xem mỗi ngày


Khi website của bạn đạt được số lượng khách ghé thăm khoảng 1 triệu, đó là một cột mốc rất ý nghĩa. Tuy nhiên, số lượng website có lượng ghé thăm 1 tỷ mỗi ngày rất ít và YouTube là một trong số ít website như vậy.



Theo Blog chính thức của YouTube, YouTube hiện đang phục vụ “trên 1 tỷ lượt xem mỗi ngày”. Ít nhất có 11.574 lượt xem mỗi giây, 694.444 lượt xem mỗi phút và 41.666.667 lượt xem mỗi giờ. Hãy tưởng tượng về khả năng của máy chủ với số lượng truy nhập như vậy và sau đó nhớ rằng YouTube chỉ là một trong số những tài sản của Google.


>> Xem thêm:YouTube sẽ cho thuê phim

Hiện nay, YouTube vẫn chưa chưa mang lại đủ lợi nhuận cho khoản đầu tư trị giá 1,65 tỷ USD mà Google đã bỏ ra mua lại website chia sẻ video lớn nhất này cách đây 3 năm; tuy nhiên, khả năng hoàn vốn hoàn toàn có thể thực hiện tốt cùng với số lượng lượt thăm nhiều thêm.



Đánh dấu sự kiện này, hôm qua (09/10/2009) YouTube đã có một logo đặc biệt với dòng chữ đi kèm “1 tỷ lượt xem mỗi ngày”. Vâng, YouTube đang 'khoe khoang', nhưng phải công nhận là họ đang có nhiều thứ để khoe!


(Dịch thuật Việt dịch từ Mashable)



Thứ Tư, 7 tháng 10, 2009

Ngôn ngữ Việt trong thế giới phẳng


Theo dòng thời gian, đời sống ngôn ngữ lại nảy sinh một số từ mới, một số thành ngữ, một số câu hát nhại theo câu hát chính thống, hoặc để châm biếm hoặc tạo nên tiếng cười. Chúng chỉ sống một thời gian rồi tự biến mất, nhường chỗ cho đoạn đời "tiếng lóng" khác. Nhưng giờ đây cách nói chệch, nói lóng đang trở nên lan tràn và được sử dụng một cách bừa bãi. Nó làm mất đi những nét đẹp, sự trong sáng của tiếng Việt và có nguy cơ trở thành căn bệnh khó chữa.



Tôi có một anh bạn là giáo viên người Nhật Bản. Anh kể không ít lần anh đã không hiểu người trong nước nói gì khi đã lâu mới về nước. Các câu chữ bị biến dạng, hoặc gộp với nhiều từ tiếng Anh để tạo ra một từ mới.



Tiếng Anh theo kiểu Nhật, và các kiểu viết tắt trong ngôn ngữ thoại trên mạng Internet giờ đã được Chính phủ Nhật Bản công nhận và đưa vào từ điển. Tôi cũng nói với anh, lâu nay tôi chẳng đi đâu, vậy mà cũng trở nên "mù chữ" vì không đọc và hiểu được hết những gì người Việt nói và viết. Tuy chưa chính thức được công nhận, nhưng dường như những lối nói chệch, nói quá, nói lóng, nói đệm tiếng Anh cũng trở nên rất phổ biến ở Việt Nam.



Chúng ta dễ dàng bắt gặp ngay chính trên các phương tiện thông tin đại chúng những từ tiếng Anh như: em-xi (người dẫn chương trình); cát-xê (tiền bồi dưỡng), sô (biểu diễn), lai-vờ-sâu (biểu diễn trực tiếp), nhạc clat-xích (nhạc cổ điển), nhạc căn-tri (nhạc đồng quê), các fan (người hâm mộ), hu-li-gân (côn đồ), teen (tuổi thiếu niên), top-hít (đứng đầu)... Họ dùng những từ ngữ ấy một cách tự nhiên như thể đó là những từ tiếng Việt mà ai cũng hiểu.



Cách nói nửa Tây nửa ta lại càng phổ biến hơn, đặc biệt là giới văn phòng có tiếp xúc với người nước ngoài. Họ sử dụng ắp-đết (cập nhật), búc (đặt phòng), chếch ao, chếch in (nhận trả phòng), prồ (chuyên nghiệp), prốc-lầm (vấn đề); sua (chắc chắn), đít-cao (thảo luận)... một cách thành thạo và coi đó là thước đo của sự chuyên nghiệp.



Việc sử dụng các từ nước ngoài trong lĩnh vực khoa học công nghệ là không tránh khỏi vì có quá nhiều thuật ngữ mới chưa được định nghĩa trong tiếng Việt. Nhưng với những từ vừa nêu trên, chúng ta dễ dàng tìm ra được từ thay thế, ngay như với từ "teen", ở tiếng Việt có thể kể ra những từ thay thế như: tuổi thiếu niên, tuổi mới lớn, tuổi ô mai, tuổi dậy thì, tuổi chanh cốm, tuổi xanh, tuổi học trò, tuổi trăng tròn, tuổi mười bảy, tuổi vị thành niên...



Nhưng với xu hướng hiện nay, nếu dùng đúng nghĩa một cách quy chuẩn như vậy sẽ bị coi là "lúa" (tức là nhà quê). Phải dùng xen vào các từ nước ngoài, hoặc có thể ghép nghĩa, ghép âm vần mới được coi là mốt, là "sành điệu".



Chỉ trong vài năm trở lại đây, tiếng Việt đã bị bóp méo và sử dụng một cách bừa bãi. Càng nói lùng bùng, khó hiểu càng được coi là lạ, sành điệu. Người sử dụng sẵn sàng ghép thêm những vần mới chẳng liên quan gì tới câu chính, hoặc những từ có nghĩa khác mang tính phản cảm và trần trụi. Như khi khen ai đẹp thì được dùng là "đẹp dã man" hoặc "hơi bị ngon".



Những từ như "sến" (tình cảm ướt át), "chuối" (hành động nhàm chán không đâu vào đâu), "leng keng", "chập cheng" (thần kinh có vấn đề), "mít ướt" (dễ mủi lòng, dễ khóc), "dở hơi ăn cám lợn" (kỳ cục) được dùng quen thuộc đến độ khi yêu cầu người nói phải thay bằng một từ tương đương đã khiến không ít người lúng túng.



Đã từng có thời những từ lóng: sức mấy, cực kỳ, bóc lịch, ổ quỷ, sách ba xu, trái cấm, xế hộp, âm lịch, xưa rồi Diễm ơi, chảnh, xù... đã được được coi là những từ rất mới. Nhưng giờ đây đã được thay thế bằng những từ không thể đoán hết nghĩa, đặc biệt là những từ dùng theo kiểu nói chệch: đúng roài (đúng rồi), khoái lém (khoái lắm), sao dị (sao vậy), chít lìn (chết liền), bít rùi (biết rồi), iu (yêu), dìa (về), đâu gòi (đâu rồi), chìu (chiều), dị (vậy), ù (ừ), mừ (mà), bùn (buồn), hic hic (thể hiện trang thái buồn), ha ha (thể hiện trạng thái vui), trùi ui (trời ơi), wen (quen), thik (thích), bb (tạm biệt)...



Trước đây ngôn ngữ này được giới trẻ dùng để chat hoặc nhắn tin cho nhanh, nhưng hiện nay nó lan nhanh trong ngôn ngữ đời thường. Lúc đầu cũng nhiều người phản ứng, cho là không thuận tai, khó đọc, nhưng dần dần cũng thấy ngộ ngồ rồi học theo một cách dễ dãi.



Trong chiều hướng hiện nay, nó đang dần vượt qua khuôn phép và mang ý nghĩa xấu, khiến nhiều người lo ngại, cho đây là sự "ô nhiễm" trầm trọng của tiếng Việt. Tuy nhiên xét theo một khía cạnh khác, nó đã phản ánh sự thay đổi trong lối sống của giới trẻ, là sự giao thoa của các nền văn hóa mà trong đó ngôn ngữ là điều dễ thấy nhất.



Thời gian có mặt của tiếng lóng chưa lâu, nó mới chỉ là một trào lưu mới, nên chưa thể khẳng định sự tồn tại lâu dài của nó. Hơn nữa, sự vay mượn từ ngữ tiếng nước ngoài luôn xảy ra đối với mọi ngôn ngữ, nên nếu có sự kiểm soát của cơ quan hay tổ chức có đủ quyền lực để quyết định về những trường hợp vay mượn cụ thể, sẽ bảo vệ được sự trong sáng của tiếng nói dân tộc.



Mẹ chồng tôi dạo gần đây hay có cách nói chuyện thêm vào phía sau mỗi câu nói: "Nói cho vuông". Tôi không hiểu lắm nghĩa của từ này, nhưng có vẻ nó giống với từ "nói thế cho nhanh". Tôi cũng nghe đâu đó một vài bạn trẻ sử dụng từ này, nhưng sự lặp lại thường xuyên của một người lớn tuổi khiến tôi không khỏi băn khoăn. Nó giống như một thứ "gia vị", gia giảm tùy theo người nói, nhưng nếu quá đậm thì sẽ khó được chấp nhận.



Thằng cháu nội của bà mới qua tuổi tập nói cũng đang dùng những từ như thế để đối đáp với bà. Nó nói: "Buồn như con chuồn chuồn", "chán như con gián", hay "nhỏ như con thỏ", "lớn như con lợn"... người lớn nghe chỉ cười, có khi còn khen là "thông minh" nữa.



Vẫn biết là cháu giỏi bắt chước theo người lớn, nhưng cứ nếu thế này thì con tôi sẽ mất dần đi khả năng cảm thụ vẻ đẹp của ngôn ngữ Việt. Tôi sợ rằng một ngày kia hai bà cháu sẽ nói chuyện không còn những từ "dạ", "thưa" mà theo ngôi xưng "You" (bạn) và "I" (tớ) kiểu rất Tây. Một thế giới phẳng đang hiện hữu ngay ở nhà tôi


(Nguồn CAND.COM)




Xuất khẩu tác phẩm văn học. Bài 2: Cần có chính sách khuyến khích


Ai cũng muốn những tác phẩm văn học Việt Nam có thể nổi tiếng trên thế giới và ai cũng hiểu để làm được điều đó thì trước hết phải làm sao để các tác phẩm Việt Nam đến với bạn đọc quốc tế càng nhiều càng tốt. Nhưng để đưa một tác phẩm văn học xuất ngoại lại không phải chuyện dễ dàng mà một đơn vị kinh doanh sách hay một NXB có thể làm được.




Dịch gì và ai dịch..


Ban Chấp hành Hội Nhà văn Việt Nam lần thứ 13 (khóa 7) vừa ra quyết định tổ chức hội nghị về quảng bá văn học Việt Nam ra nước ngoài vào cuối năm nay. Đó là một tín hiệu đáng mừng và ngay lập tức đã có nhiều ý kiến đóng góp về những việc hội nghị cần làm trước mắt.


>> Xem thêm: Xuất khẩu tác phẩm văn học- Bài 1: Không có cái để bán?

Các ý kiến cho rằng việc đầu tiên cần làm là chọn lựa những tác phẩm văn học Việt Nam xuất sắc, có giá trị văn học cao và phản ánh được văn học Việt Nam qua nhiều thời kỳ. Từ trước đến nay, việc chọn lựa này thường do phía nước ngoài chủ động thực hiện và do đó đôi khi dẫn đến sự phiến diện gây hiểu lầm cho bạn đọc nước ngoài về đất nước và con người Việt Nam được phản ánh thông qua văn học.



Việc xây dựng hội đồng chọn lựa tác phẩm này phải hội đủ tài năng, công tâm với mục đích cao nhất là nhằm quảng bá văn học Việt Nam một cách khách quan nhất với bạn bè quốc tế. Một hội đồng như vậy không thể do một hay vài đơn vị làm sách, xuất bản thực hiện mà cần sự giúp đỡ của cả văn đàn trong nước, từ các nhà văn đến các nhà phê bình, nhà nghiên cứu văn học…



Sách Việt Nam dịch qua tiếng Nhật chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Vấn đề thứ hai không kém phần quan trọng là khâu chuyển ngữ. Tại các hội chợ sách quốc tế, nhiều đơn vị sách Việt Nam không thể giới thiệu, chào hàng với các NXB nước ngoài những tác phẩm văn học Việt vì không có bản chuyển ngữ. Nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Orhan Pamuk đã không thể đoạt giải Nobel văn chương năm 2006 nếu như những tác phẩm của ông không được chuyển ngữ và xuất bản ở châu Âu trước đó. Thế nhưng chuyển ngữ văn học lại không dễ dàng.



Ông Trần Đức Lâm, Giám đốc NXB Thế giới, một trong những đơn vị được đánh giá là nghiêm túc và chất lượng nhất trong việc dịch sách Việt sang tiếng nước ngoài cho biết: “Việc chuyển ngữ từ tiếng Việt ra các thứ tiếng khác rất khó khăn và đòi hỏi dịch giả phải chuyên sâu vì văn học, văn hóa Việt vốn khá xa lạ với nhiều nước nên đòi hỏi dịch giả phải dịch thật tốt thì người đọc mới có thể cảm thụ được cái hay của văn học Việt”.



Ông Lâm ví dụ như khi dịch bộ 50 truyện ngắn Việt Nam, NXB đã nhờ đến dịch giả Đặng Thế Bình, người được xem như là một trong các dịch giả giỏi nhất Việt Nam hiện nay. Thế nhưng, ông Đặng Thế Bình chỉ nhận dịch hai truyện của Dương Thị Xuân Quý và Nguyễn Khải vì “Tôi chỉ nắm được cái thần của hai nhà văn này để chuyển tải cho bạn đọc nước ngoài, những người còn lại nếu tôi dịch hết thì sẽ bị giống nhau”. Để khắc phục NXB đã phải kết hợp nhiều dịch giả như người bản xứ, Việt kiều, kết hợp giữa dịch giả Việt dịch thô và nhà văn bản xứ trau chuốt. Tuy nhiên đây chỉ là giải pháp tình thế hiện nay.



Chuyện không của riêng ai



Xây dựng một chương trình hành động cấp quốc gia để quảng bá văn học Việt Nam đến thế giới sẽ là một biện pháp hiệu quả. Và đó cũng là kinh nghiệm mà rất nhiều quốc gia trên thế giới đã và đang thực hiện. Tiêu biểu như ở Ba Lan, Viện sách đã tổ chức chương trình dịch thuật Copyright Poland, trong vòng 10 năm đã hỗ trợ xuất bản 800 cuốn sách của Ba Lan tại hơn 40 nước trên thế giới.



Tại Nhật Bản, chính phủ nước này đã lập ra một danh sách những tác phẩm văn học của đất nước và đưa ra những chính sách hỗ trợ để quảng bá sách ra nước ngoài. Chính phủ Hàn Quốc thông qua cơ quan đại diện đã đầu tư, hỗ trợ để xuất bản những tác phẩm của nước họ vào Việt Nam.



Không chỉ hỗ trợ về kinh phí dịch thuật, xuất bản tác phẩm văn học của quốc gia mình tại nước ngoài, các quốc gia có sự quan tâm đến quảng bá văn học, văn hóa còn tổ chức đưa các nhà văn, nhà nghiên cứu văn học sang các quốc gia cần nâng cao ảnh hưởng để giao lưu như vừa qua Trung tâm giao lưu văn hóa Nhật Bản tại Việt Nam mời giáo sư Mitsuyoshi Numano qua nói về văn học Nhật hay chuyến thăm giao lưu của nhà văn Pháp Marc Levy thông qua sự sắp xếp của Đại sứ quán Pháp tại Việt Nam…



Bên cạnh việc trực tiếp hỗ trợ, việc quảng bá văn học còn có thể thực hiện thông qua sự ủng hộ của các doanh nghiệp. Đi đầu trong lĩnh vực này phải kể đến Hàn Quốc với việc kết hợp giữa quảng bá văn hóa và kinh doanh sản phẩm. Sau một số thành công của điện ảnh, giới doanh nhân đã phát hiện ra đây là một công cụ quảng cáo sản phẩm đầy hiệu quả. Còn giới làm nghệ thuật thì tìm thấy một nguồn đầu tư mạnh mẽ và năng động. Vấn đề khó khăn chỉ là kết hợp sao để nghệ thuật không bị kinh doanh lấn át và kinh doanh có thể thu lợi từ thành công của nghệ thuật. Với những gì điện ảnh Hàn Quốc làm được ở Việt Nam, có thể nói sự kết hợp đã thành công.



Sự thành công nói trên có thể xem là một bài học hay cho việc quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới trong đó có cả văn học. Nhưng muốn làm được tất cả những điều trên xét đến cùng vẫn rất cần có chính sách khuyến khích của Nhà nước để khích lệ sự tham gia của mọi tầng lớp trong và ngoài nước. Từ đó, các sản phẩm văn hóa của Việt Nam mới có điều kiện đến với bạn bè thế giới và thông qua sự giao lưu văn hóa, văn học sẽ giúp thế giới hiểu hơn và hiểu đúng về lịch sử, con người và sự phát triển của đất nước Việt Nam hiện nay.


(Nguồn: SGGP Online)